Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2014

10 31 2014 Tâm tình của Điếu Cày tại Hội luận Truyền thông Nam Califor...



Tâm tình của Điếu Cày tại Hội luận Truyền thông - Nam California 31/10/2014

Kính thưa quý đồng hương, đồng nghiệp truyền thông cùng bạn bè quý mến,

Tôi
đã đến Hoa Kỳ được 10 ngày. Nơi đầu tiên tôi đến thăm là SBTN để cám ơn
nhạc sĩ Trúc Hồ, người đã sáng tác nhạc phẩm, cũng như phát động chiến
dịchTriệu Con Tim Một Tiếng Nói để tranh đấu cho những tù nhân lương tâm
tại Việt Nam. Một kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên được trong chuyến
viếng thăm này là cảm xúc của tôi khi đứng trước bàn thờ và thắp nhang
tưởng niệm cố nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng và Việt Dũng. Dù anh Thiêng và anh
Dũng đã không còn, nhưng tôi vẫn cảm được sợi dây kết nối giữa những con
người Việt Nam yêu nước, dù chưa bao giờ gặp mặt nhưng đã luôn luôn
cùng bước với nhau trên hành trình của những "Bước Chân Việt Nam". Trong
khoảnh khắc đó, tôi biết tôi không cô đơn trên con đường mình đi.

Tôi
đã trải qua 6 năm 6 tháng 2 ngày trong 11 nhà tù cộng sản. Suốt thời
gian ấy, tôi mơ ước giây phút được ngồi quay quần với gia đình, với
những món ăn thanh đạm quen thuộc và nghe thấy giọng cười, tiếng nói của
các con tôi. Bị áp giải từ trại tù ra thẳng phi trường tôi đã không đạt
được giấc mơ đơn sơ ấy. Tuy nhiên, bữa ăn tự do đầu tiên của tôi tại
vùng đất này là do con gái của tôi nấu. Trong tình yêu thương của đứa
con gái ít nói, tôi biết tôi sẽ không đơn độc trong những ngày tháng sắp
tới.

Cũng trong vài ngày ngắn ngủi qua, một vài kỷ niệm khó quên
với tôi là tình cờ ngoài phố đã có chị đồng hương bất ngờ đến chào hỏi
tôi, chia sẻ tấm lòng quý mến của chị với một người tù vừa mới được tự
do. Chị ái ngại giúi vào tay tôi món quà nhỏ bé nhưng đầy tình người.
Tôi xúc động đón nhận tình cảm quý báu của chị dành cho một người xa lạ
như tôi. Khi nhìn chị quay lưng bước đi, tôi thấy ở chị là hình ảnh của
cộng đồng người Việt hải ngoại, một cộng đồng mà kể từ ngày hôm nay tôi
đang được trở thành một thành viên. Và tôi biết, từ chị đã cho tôi niềm
tin rằng, tôi sẽ không cô đơn bên cạnh những đồng hương của tôi ở đất
nước Hoa Kỳ Này.

Cũng trong 10 ngày qua, tôi đã được sống trong
tình thương yêu của gia đình, của bạn bè tại Việt Nam, của các thành
viên trong Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do, và của bằng hữu ở khắp nơi trên thế
giới. Đây là phần thưởng lớn nhất của đời tôi. Tình yêu thương của mọi
người chính là liều thuốc đã làm hồi phục thể xác của một người tù đã
trải qua 28 ngày và 33 ngày tuyệt thực trong lao tù.

Kính thưa quý đồng hương, đồng nghiệp truyền thông cùng bạn bè quý mến,


thật nhiều điều để nói, để tâm sự, để chia sẻ cho một người tù mà 6 năm
rưỡi qua đã rất thèm khát tự do. Tôi chỉ xin phép được nhân dịp này cám
ơn gia đình, bạn bè trong nước cũng như đồng bào hải ngoại đã thương
mến và tranh đấu không ngừng nghĩ cho tự do của tôi và của bạn bè tôi.
Tôi tâm niệm rằng không một lời cám ơn nào, một thái độ đền bù nào có
thể tương xứng với những gì mà quý vị đã dành cho tôi hơn là sự dấn thân
và đóng góp của cá nhân mình cho mục tiêu chung của tất cả chúng ta; đó
là tự do, dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam. Đó cũng là lời cam kết
của tôi gửi đến tất cả.

http://www.sbtn.tv/vi/tin-cong-dong-h...

Điếu Cày Phát Biểu về Lá Cờ

Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2014

Thề Không Phản Bội Quê Hương - trích trong Hùng Ca Sử Việt - ASIA 2011





Trình bày: Phương Hồng Ngọc, Phương Hồng Quế, Ngọc Đan Thanh, Việt Dzũng

"Thề Không Phản Bội Quê Hương"

Một cánh tay đưa lên
Hàng ngàn cánh tay đưa lên
Hàng vạn cánh tay đưa lên
Quyết đấu tranh cho một nền hòa bình công chính
Đập phá tan mưu toan, đầu hàng cái quân xâm lăng
Hoà bình phải trong vinh quang
Đền công lao bao máu xương hùng anh

Nào đứng lên bên nhau
Nào cùng sát vai bên nhau
Thề nguyền với vung tay cao
Quyết đấu tranh đến khi nào đạt thành mong ước
Vận nước trong tay ta
Là quyền của quân dân ta
Tình đoàn kết quê hương ta
Chận âm mưu chia cắt thêm sơn hà

ĐK:

Quyết chiến Thề quyết chiến ! Quyết chiến!
Quyết không cần hoà bình đen tối
Chẳng liên hiệp ngồi chung quân bán nước vong nô

Quyết chiến Thề quyết chiến ! Quyết chiến!
Đánh cho cùng dù mình phải chết
Để mai này về sau con cháu ta sống còn

2)
Vận nước đang vươn lên
Hàng ngàn chiến công chưa quên
Hàng vạn xác quân vong nô
đã chứng minh cho sức mạnh hào hùng quân dân

Thề chớ bao lui chân.
Ngồi cùng với quân xâm lăng
Ta thà chết chớ không hề lui

Quyết không hề phản bội quê hương

Thứ Ba, 21 tháng 10, 2014

Khai Dân Trí: BÍ MẬT HỘI NGHỊ THÀNH ĐÔ NĂM 1990

Khai Dân Trí: BÍ MẬT HỘI NGHỊ THÀNH ĐÔ NĂM 1990: Wikileaks công bố một tài liệu “tuyệt mật” động trời: Năm 2020 Việt Nam sẽ là một tỉnh của Trung Cộng?   Tổ chức Wikileaks công bố mộ...

Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2014

Xem Xong Đừng Khóc Bạn Nhé



Xem Xong Đừng Khóc Bạn Nhé
https://www.youtube.com/watch?v=aq0I1qUEgBs&sns=fb

Những thảm họa thiên nhiên luôn là thử thách tàn nhẫn nhất với ý chí con người; nhưng cũng chính trong những thảm họa đó, mỗi chúng ta nhận ra những thứ vô giá nhất trên đời đều là những thứ không thể mất. Đoạn clip sau sẽ chứng minh cho bạn điều ấy: tình yêu thương là vô tận và bất diệt.

Đoạn clip trích từ bộ phim Chú chó Mari (hay Câu chuyện về Mari và 3 chú cún con) của đạo diễn người Nhật Ryuichi Inomata, được dựng lại từ một câu chuyện có thật tại Nhật Bản trong trận động đất khủng khiếp năm 2004.


LD cũng tìm được nội dung về câu chuyện có thật ở trên nhưng có lẽ một số thông tin không ăn khớp với bộ phim cho lắm

Hachikō (tiếng Nhật: ハチ公) hay Chūken hachikō (tiếng Nhật: 忠犬 ハチ公) là một chú chó giống Akita sinh ngày 10 tháng 11 năm 1923 tại thành phố Odate, tỉnh Akita , Nhật bản và chết ngày 8 tháng 3 năm 1935 tại quận Shibuya, Tokyo - nổi tiếng khắp Nhật Bản và được xem như là một biểu tượng của lòng trung thành.

Cuộc đời: Năm 1924, Hidesaburō Ueno (上野 英三郎), giáo sư thuộc khoa nông nghiệp trường Đại học Đế quốc Tokyo (nay là trường Đại học Tokyo), đã mua và đưa Hachi (tên thân mật của Hachikō) tới Tokyo.

Trong suốt khoảng thời gian sau đó, chú và ông chủ đã trở thành những người bạn không thể tách rời. Mỗi buổi sáng, Hachikō theo tiễn chủ tới tận nhà ga Shibuya nơi ông chủ đi tới nơi làm việc và chờ đón ông tại đó đến khi ông trở về vào cuối ngày.

Những ngày hạnh phúc đó cứ tiếp diễn cho đên một ngày định mệnh vào tháng 5 năm 1925, khi ông chủ bị nhồi máu đột ngột, từ trần ngay tại nơi làm việc và vĩnh viễn không thể nào trở về nhà. Nhưng như thường lệ, Hachikō vẫn tới nhà ga để chờ đón người bạn thân thiết của mình song không thấy.

Và cứ mỗi ngày sau đó, chú vẫn đều đặn lặp lại trong vòng hơn 10 năm dài. Sự nổi tiếng Năm đó, một sinh viên cũ của Ueno đã trông thấy Hachikō và được nghe về câu chuyện của cuộc đời chú.

Sau buổi gặp gỡ, anh đã công bố một bản điều tra số lượng còn lại của giống chó Akita tại Nhật bản, theo đó chỉ còn lại 30 con thuộc giống Akita thần chủng bao gồm cả Hachikō. Sau đó, anh vẫn tiếp tục đến thăm chú chó và tiếp tục công bố những bài viết về sự trung thành tuyệt đối của Hachikō.

Đáng chú ý là vào năm 1932, một trong số những bài viết này đã được đăng tải trên tờ báo Asahi Shimbun - một tờ nhật báo nổi tiếng của Tokyo với số lượng độc giả rất lớn - đã khiến cho mọi người biết tới Hachikō.

Lòng trung thành của chú đã gây ấn tượng cho tất cả mọi người, các giáo viên đã lấy Hachikō như môt tấm gương sáng về lòng trung thành cho trẻ noi theo, các nghệ sĩ nổi tiếng đã bắt đầu tạc tượng chú, trên cả nước dấy lên phong trào phát triển giống chó Akita, và danh hiệu Chūken (忠犬 - chú chó trung thành) cũng ra đời.

.. Cái chết Cuối cùng , ngày 8 tháng 3 năm 1935, Hachikō đã có thể gặp lại người chủ của mình. Chú chết tại chính nơi hơn 10 năm trước chú đã tiễn ông chủ đi lần cuối cùng do mắc chứng giun chỉ. Xác Hachikō đã được nhồi bông và bảo quản tại Bảo tàng tự nhiên quốc gia thuộc quận Ueno, Tokyo.

Chủ Nhật, 12 tháng 10, 2014

10 .12 雨傘革命現場 Umbrella Revolution Live Broadcast



Xin Invitation of the that you TRẺ Việt Nam in foreign direct tracking Sinh Viên Hồng Kông Quyết Tâm tranh Đậu Đội Booking Tự Đô 

10.12 Umbrella Cách mạng trang web của Umbrella Cách mạng Live Broadcast 
10.12 Umbrella Cách mạng trang web của Umbrella Cách mạng Live Broadcast